Những thú vui ở Hà Nội mà không nơi nào có được



Chè chén có lẽ là thức uống bình dân và phổ biến nhất ở thủ đô Hà Nội, hơn bất kỳ tỉnh thành nào khác trong cả nước. Du khách thập phương khi đến du lịch Hà Nội nhất định một lần nên ngồi uống chè chén một lần, bạn sẽ không hối hận đâu.

Từ "chè chén" không mang nghĩa đánh chén, ăn uống, cỗ bàn. Chè chén có nghĩa là nước chè bán từng chén. Mãi đến năm 1974, khi lên Hà Nội học đại học tôi mới biết "chè chén" cụ thể ra sao. Lúc đó, ở Hà Nội đâu đâu cũng nhan nhản cửa hàng chè chén, từ nhà gà, sân ga, bãi ô tô, bến tàu, thậm chí là trên cả vỉa hè, đầu phố, từng chiếc ngõ nhỏ, thậm chí ngay cả trong chợ, cổng các cơ quan đoàn thể, nhà máy, xí nghiệp, trường học và bệnh viện…

 

Quán nước mà các bạn tôi và tôi hay ngồi là quán bà Kiền. Hàng của bà dựng bằng mấy cái cọc tre, có tấm liếp che ở trên, mùa đông có quây thêm một mảng nylon cũ, một cái bàn ghép lại bằng máy tấm gỗ đẽo gọt sơ sài, thời gian và bụi bặm làm cho nó đen kít lại, mấy chiếc ghế băng quây ở ba phía cũng thế, "ghế" ở đây là một thanh gỗ được đục lỗ ở hai đầu, mỗi đầu hai lỗ, để tra vào đấy bốn cái chân bằng gỗ hay bằng tre, thấp lè tè, ngang tầm với cái bàn. Ở phía trên bàn có những chiếc lọ to, thường mọi người nghĩ là để nuôi cá, hoặc đựng món chè nào đó, một chiếc lọ có phần nhỏ hơn cùng hình dáng nhưng làm từ thủy tinh trong suốt và không xanh lắm bọt như cái lọ to, đựng kẹo dồi, một cái nữa hình trụ đựng kẹo lạc với kẹo vừng, mấy bó thuốc lá cuộn, gọi là thuốc Con Gà, một bao thuốc Điện Biên, một bao thuốc Tam Đảo và một bao thuốc Sa Pa, mấy cái chén vại.

Năm xu một chén nước chè, một hào một cái kẹo lạc, kẹo đồi hoặc hai miếng chè lam hoặc hai điếu thuốc cuộn. Chè pha sẵn trong ấm, ủ trong dành tích, một thứ nước màu nâu chan chát dìu dịu. Cơm căng tin không có gì và luôn luôn vơi mất một nửa, cộng thêm nước để ngoài là nước gạo rang pha loãng ra kèm thêm thoang thoảng hương nước rửa bát chưa sạch, nhưng ăn cơm mà có chén chè như thế thì không phải ai cũng có.Học bổng sinh viên mỗi tháng mười lăm đồng đã đổ hết vào tiền ăn, gia đình cho thêm mươi, mười lăm đồng là nhiều, cũng phải lo đi lại, mua sắm, đóng góp thứ nọ thứ kia. Một anh vừa hé ra ý định đi uống nước chè lập tức có ba bốn anh xung phong đi theo luôn, có khi chỉ có năm sáu hào trong túi đến bảy tám anh bá vai bá cổ nhau Đi dọc trong sân trường hoặc sân kí túc mà vui lắm, khiến người chủ thót cả tim, đào đâu ra tiền uống mãi thế?
Những kỉ niệm ở Hà Nội thì còn nhiều lắm, cùng tìm hiểu ẩm thực miền Bắc vào các bài sau nhé.

Không có nhận xét nào

Được tạo bởi Blogger.